 Cái tuổi bời ngời ngỡ là nhanh Ấy vậy mà mòn mỏi Chị đã nhấp nháp xót thương những năm dài Thấm gió đời lạnh lạt Còn chi những vầng trăng tơ tưởng lung linh Gió đã bão hoa đã thành trái ngọt Hương nhụy đang chờ hoá đá Chỉ còn một kiếp đàn bà thức ngủ chẳng đều nhau Và gió,và hoa,và sông và bến Và nhịp cầu qua xóm bắc nơi đâu Chị,trinh nữ đến già còn trinh nữ ĐẾN GIỌT NƯỚC MẮT THỪA RƠI CŨNG CHẲNG BIẾT DÀNH AI Những MỈM CƯỜI CHẾT NON CÙNG XÁC LÁ Những âm thầm GẶM NÁT ảnh người trai Chị đã gửi tình yêu mình vào đất Nếu chết đi dưới ấy nở hoa đầy Hy vọng nữa dù QUỶ THẦN HÁI TRỘM Chị nhẹ nhàng tiến lại KHẼ TRAO TAY
(đây là một bài thơ của người bạn tôi tặng một người chị 45 tuổi chưa lấy chồng-cách đây đã 10 năm,bi giờ chị đã 55-Eo.....ui,Cuộc đời.....) 
 Sáng nay tôi đọc TTVH cuối tuần có ba bài báo viết về mỹ thuật Việt nam đương đại.Cả ba bài đều có nội dung khác nhau nhưng tựu chung lại đều nói về một vấn đề của mỹ thuật Việt nam gặp phải hiện nay .Đó là sự không tôn trọng tác phẩm Mỹ thuật đương đại
Bài của ông PCT (ông này nổi nên tôi nhớ tên ) nói về sự ra đi đầy "đau đớn" của những tác phẩm nghệ thuật đương đại có giá trị.Vì sao đau đớn ư,đơn giản lắm ,người nước nngoài vừa có tiền,có hiểu biết lại rất coi trọng cái nghệ thuật sau Đổi mới họ tìm mua những tác phẩm có giá trị của thời kỳ này và đem về bảo tàng của họ trưng bày trang trọng.Còn bảo tàng mình thì lại không quan tâm để mua,sau này người Việt muốn chiêm ngưỡng thì lại phải ra nước ngoài coi.Rồi chuyện bảo tàng mình trưng bày tranh cá chép ,ếch nhái linh tinh(ấn tượng nhất là qủa người ta vẽ ÔNG KÉ bằng TÂM (linh hồn) HUYẾT (máu) thì bt lại đi chép lại bằng....tiết vịt).Eo ơi ,nghe mà đã thấy...hãi rồi
Một bài nữa của một nhà báo (xin lỗi là tôi không nhớ tên ) viết về số phận những tác phẩm của Nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị .Thật buồn khi cái điệp khúc không có ...kinh phí lại vang lên nghe như hồi chuông cáo chung của những tác phẩm nghệ thuật này.Cái vô tâm,vô tình,có khi đến cả vô ...tính của những con người được phân công trông coi nơi đây.Những tác phẩm đầy tài hoa của một đời người nghệ sỹ từ nước Pháp trở về Đất mẹ đang thấp thỏm lo âu
Còn một bài nữa cũng gắn với một người nổi tiếng không kém là ông Lê Bá Đảng.Ông muốn làm một con đường nghệ thuật mang ý tưởng và tên tuổi mình.Một tác phẩm trên mặt đường qúa hay.Nhưng cái buồn ở đay là một số câu trả lời phỏng vấn trong bài của một số người dình dáng đến nghệ thuật.Họ hình như vẫn ngồi ở đáy giếng hay sao ấy.Những nước phát triển người ta có đầy rồi.Một loại nghệ thuật công cộng chính hiệu
Thôi lả lướt qua vài tờ bỗng thấy ly cà phê sữa hôm nay đắng hơn mọi hôm một chút.Hẹn hôm nào càphê ngon ta buôn trở lại

 | TỰA | Aug 22, '07 2:05 AM for everyone |
 Cuộc đời luôn chuyển hóa sinh diệtvà không tồn tại vĩnh hằng.Con người như ánh chớp,giống như một ngôi sao băng loé sáng ,ngắn ngủi trong vũ trụ vô thường .Thật hạnh phúc sao khi trong sự trống rỗng ấy ,tâm hồn của mỗi chúng ta sống tự tại ,ung dung và rộng rãi và không phải chịu một sự ràng buộc nào cả . The universe is both constant anh infinite .Within these parameters the life of Man is short like that of a shooting star . During his comparatively brief existence Man can release himself and enjoy the tranquility of time without any control or restrictions

| |
|