 Cái tuổi bời ngời ngỡ là nhanh Ấy vậy mà mòn mỏi Chị đã nhấp nháp xót thương những năm dài Thấm gió đời lạnh lạt Còn chi những vầng trăng tơ tưởng lung linh Gió đã bão hoa đã thành trái ngọt Hương nhụy đang chờ hoá đá Chỉ còn một kiếp đàn bà thức ngủ chẳng đều nhau Và gió,và hoa,và sông và bến Và nhịp cầu qua xóm bắc nơi đâu Chị,trinh nữ đến già còn trinh nữ ĐẾN GIỌT NƯỚC MẮT THỪA RƠI CŨNG CHẲNG BIẾT DÀNH AI Những MỈM CƯỜI CHẾT NON CÙNG XÁC LÁ Những âm thầm GẶM NÁT ảnh người trai Chị đã gửi tình yêu mình vào đất Nếu chết đi dưới ấy nở hoa đầy Hy vọng nữa dù QUỶ THẦN HÁI TRỘM Chị nhẹ nhàng tiến lại KHẼ TRAO TAY
(đây là một bài thơ của người bạn tôi tặng một người chị 45 tuổi chưa lấy chồng-cách đây đã 10 năm,bi giờ chị đã 55-Eo.....ui,Cuộc đời.....) 
| |
|